Polaroid
BlogAvatar3.Wap.Sh
Xin Chào Bạn
SMILEBBCODE

Mối tình đầu chưa kịp đặt tên

" Hoa đầu mùa bao giờ chẳng đẹp
Nắng đầu mùa bao giờ chẳng say
Mối tình đầu bao giờ chẳng vậy
Thật đậm đà và thật đắng cay..."
Không biết anh có phải là mối tình đầu của tôi không, bởi vì trong suốt ngần ấy năm cho đến khi anh xa tôi mãi mãi, tôi vẫn chưa từng nói câu yêu anh...
Ngày đó, tôi là học sinh lớp 12 khoa văn, còn anh là một chiến sĩ cảnh sát hình sự đang công tác tại tỉnh. Trong một buổi giao lưu văn nghệ giữa trường tôi và cơ quan anh, chúng tôi đã quen nhau. Hôm đó anh còn xung phong song ca với tôi bài "Lời của gió". Và như định mệnh của cuộc sống, tôi đã gặp lại anh rất nhiều lần sau đó, để rồi phát hiện ra rằng nhà anh cũng ở rất gần nhà tôi. Anh bảo đó là duyên số. Có lẽ là như vậy !
Thú thực sau vài lần tiếp xúc tôi cũng thấy có cảm tình với anh. Còn như anh nói, anh đã thích tôi ngay từ lần gặp mặt đầu tiên khi cùng tôi hát bài hát đó. Nhưng thời gian đó, áp lực thi cử cộng với những khao khát cháy bỏng được bước vào cánh cổng đại học của tôi đã không cho phép tôi được nghĩ nhiều về anh, về những rung động đầu đời của tuổi mới lớn. Tôi cắm đầu vào học, ít đi chơi với bạn bè và cũng ít quan tâm tới mọi chuyện xung quanh. Nhưng tôi vẫn nhận ra sự có mặt lặng thầm của một người bên cạnh tôi – đó là anh.
Anh yêu tôi nhưng sợ làm ảnh hưởng đến việc học của tôi nên không dám nói, chỉ âm thầm quan tâm, hỏi han tôi mỗi ngày. Rồi những cố gắng của tôi đã được đền đáp khi cầm tờ giấy báo đỗ đại học. Tôi vui sướng gọi điện khoe anh, anh cũng vui lắm, anh chúc mừng tôi và hẹn tôi tối hôm đó sẽ khao tôi một chầu kem. Tôi vui vẻ nhận lời. Và đúng tối hôm ấy anh đã ngỏ lời yêu tôi. Tôi thực sự bất ngờ. Anh bảo rằng đã yêu tôi từ rất lâu rồi nhưng chưa dám nói, và anh muốn khi tôi đi học chúng tôi vẫn sẽ liên lạc với nhau, vẫn quan tâm hỏi han nhau nhiều hơn. Hôm đó tôi không nhận lời yêu anh, vì tôi chưa xác định rõ được tình cảm của chính mình. Anh bảo anh sẽ chờ tôi, nhất định sẽ chờ tôi.
Trong suốt 3 năm tôi học đại học, tuy xa nhau nhưng anh vẫn thường xuyên gọi điện quan tâm tới tôi, thỉnh thoảng anh đi công tác cũng ghé vào thăm tôi, cứ như vậy trong mấy năm liền anh lặng thầm yêu tôi, còn tôi cứ vô tư đón nhận tình yêu ấy. Nhưng vẫn chưa một lần nói yêu anh.
Rồi kỳ nghỉ hè năm thứ 3 đại học, tôi và anh có cơ hội gặp gỡ nhau nhiều hơn, lúc này tôi mới nhận ra tình cảm thực sự của mình. Tôi đã yêu anh mất rồi. Xa anh một ngày là tôi thấy nhớ da diết, chỉ muốn được nghe thấy giọng nói ấm áp của anh, chỉ muốn được nhìn thấy anh. Hôm sau anh sang nhà tôi và bảo sắp phải đi công tác ở Lạng Sơn để bắt một nhóm tội phạm buôn ma túy. Lúc đó tôi có cảm giác rất bất an, tôi không muốn anh đi, nhưng đó lại là công việc của anh, nên tôi chẳng có lý do gì để ngăn cản.
Tối hôm đó tôi và anh đã ngồi bên nhau rất lâu, anh lại hỏi tôi đã sẵn sàng chấp nhận tình cảm của anh chưa. Lúc đó, tôi đã yêu anh rất nhiều. Nhưng tôi vẫn bảo cần có thêm thời gian để suy nghĩ, hẹn anh sau chuyến công tác về sẽ trả lời. Tôi định bụng sau khi anh trở về tôi sẽ nhận lời yêu anh, tôi sẽ là người yêu của anh. Nhưng mấy ai học được chữ ngờ trong cuộc sống.
Tôi đã không bao giờ còn cơ hội nói với anh điều đó, cũng không bao giờ có cơ hội làm người yêu của anh, bởi anh đã ra đi mãi mãi khi bị một tên tội phạm dùng súng bắn trả. Nghe tin dữ, tai tôi như ù đi, đầu óc tôi quay cuồng, choáng váng, tôi muốn hét thật to cho vơi bớt nỗi đau nhưng cổ họng tôi nghẹn cứng lại. Tôi ân hận lắm, tôi đã có lỗi với anh nhiều quá. Giá như tôi đừng dối lòng mình, giá như tôi không bắt anh phải chờ đợi tôi lâu như vậy, giá như tôi nói được tiếng yêu anh... giá như....
Ngồi trước nấm mộ của anh, nhìn di ảnh anh mà lòng tôi đau nhói, nước mắt cứ tuôn trào. Anh đang cười với tôi như mọi ngày, một nụ cười hiền từ, ấm áp. Giờ đây tôi không còn được thấy nụ cười ấy nữa rồi, tôi không còn cơ hội bên anh nữa rồi. Tôi đau lắm, trái tim tôi như có ai bóp nát, mất anh là một nỗi đau lớn không thể nào nguôi ngoai trong lòng tôi. Tôi nói tôi yêu anh rồi, nhưng không biết ở nơi xa ấy anh có nghe thấy không? Mong anh sẽ hiểu được lòng em, rằng em yêu anh nhiều lắm.
Anh ơi! nếu được làm lại từ đầu, em sẽ yêu anh gấp trăm nghìn lần, em sẽ bù đắp cho anh thật nhiều. Ở nơi xa ấy anh hãy bình yên anh nhé!

[quay lại]
Bình luận
[2012-02-25 11:34] Superson94:

Muk ju ruj sao k ns nj?.co' ng ju mjnh thj nen dap' tra? Con hon dj ju nguoj k ju mjnh.

[2012-02-25 13:32] Meoxjnh94:

The ky nay k c0n tjh yeu chug thuy nua dau..k nen tjn tg vao c0n traj nhjeu

[2012-02-24 20:50] Pemap:

Dug nen nhu zay se dah mat dj tjh y do kac pan oj

[2012-02-24 20:06] Than kuppj:

K hay lam.wa d0n djeu


gửi bình luận

U-ON
1 | 56 | 156546
↑ Trang Chủ